• Single Content

    Khi hè gõ nhịp con tim…

    Bắt đầu một mùa hè… một mùa hè oi ả như bao mùa hè khác… trên những con đường, góc phố phượng đã nhen nhóm những sắc đỏ để điểm tô mùa hè. Các cửa hàng thời trang bắt đầu trưng diện những bộ sưu tập mới. Từ áo hai dây mỏng manh cho đến những bộ bikini cháy bỏng. Không khí mùa hè dường như ngập tràn phố phường khi ve đã bắt đầu cất cao giọng.

    Tôi đi giữ mùa hè của lòng mình, mà tư lự gởi tình cảm về những mùa hạ đã qua. Có phải mùa hạ nào cũng giống nhau, duy chỉ có lòng người là thay đổi, mới đó mà những hình ảnh thân thương của năm nào đã lùi về ký ức của dòng thời gian cùng với niềm thương, nỗi nhớ. Hạ đang ru về dòng dĩ vãng xưa, tôi đang thầm gọi về trong tim mình những yêu thương đầy nắng cho đôi vai gầy và những kỷ niệm đẹp trong mùa hè năm ấy.

    Mùa hè năm ấy, tôi có quen thân một người bạn nước ngoài. Cô ấy đến Việt Nam để học tiếng Việt và văn hóa Việt, vì thế chúng tôi hay lang thang đi khắp nơi để du lịch, khám phá. Những chuyến đi ấy giúp cô ấy hiểu thêm về văn hóa Việt Nam. Cô ấy yêu Việt Nam như chính đất nước của mình, đặc biệt là mùa hè. Theo cảm nhận của riêng tôi, dường như cô ấy sinh ra để ướm những trang phục ngày hè, vóc dáng thanh thanh, làn da nâu khỏe khắn, những trang phục hè mà cô ấy diện trên người như chuyển tải đến người đối diện một thông điệp “hãy làm đẹp mình bằng những trang phục theo mùa hợp mốt”.

    Cô ấy là một tín đồ thời trang và ẩm thực, mỗi khi hè đến chúng tôi lại rong ruổi khắp nơi để du lịch, khám phá. Từ miền Tây, miền Đông, miền Trung, miền Bắc cô đều đến với ước mơ tìm những nét dấu ấn riêng biệt trong trang phục. Những chuyến đi ấy, cô thường làm “khổ” tôi bởi những túi đồ cồng kềnh từ các cửa hàng thời trang, khu lưu niệm... Từ quần áo, dày dép, đồ trang sức… cô không bỏ qua món nào. Đến Việt Nam chưa đầy một năm, nhưng căn phòng rộng rãi của cô ấy trở nên chật chội bởi những bộ sưu tập trang sức đá Việt Nam, bộ sưu tập giày dép, nón lá, khăn choàng, kính và đặc biệt là áo dài Việt. Nhiều món đồ khi mua về cô chỉ dùng một lần, có những món đồ mua không buồn ngó tới…

    Suốt thời gian sinh sống và học tập tại Việt Nam cô sống như một tín đồ thời trang Việt thực thụ. Trong những lễ, văn nghệ của khoa, cô ấy luôn hóa thân thành một cô gái Việt xinh xắn và nền nã trong tà áo dài thướt tha, hay những bộ trang phục, phụ kiện của các nhãn hàng Việt. Đó cũng là phong cách thu hút mọi ánh nhìn từ đấng mày râu của cô gái này.

    Có những buổi chiều Sài Gòn dịu nắng, cô lại nũng nịu trong chiếc áo dài xanh nhẹ nhàng như hương lúa, chúng tôi lang thang khắp phố phường. Những tấm ảnh bên góc nhà thờ Đức Bà, dinh Độc Lập, chợ Bến Thành… là những kỷ niệm thân tình của chúng tôi. Tà áo ấy, con người ấy cứ như cơn gió chiều miên man làm nhẹ đi cái nắng hè oi ả. Những bức ảnh của cô ấy với tà áo dài mang một nét đẹp nhẹ nhàng, mong manh… đến nhường nào, có lẽ cô ấy đã quá nhập tâm khi mặc và tạo dáng với áo dài. Tôi chợt hiểu rằng thời trang vô hình đã vượt qua giới hạn nhỏ bé của ranh giới quốc gia dân tộc, đưa con người xích lại gần hơn. Cái được gọi là quốc phục của một quốc gia dân tộc, sẽ đẹp, sẽ thăng hoa hơn khi được nhiều sự yêu mến của mọi người. Nghĩ đến đây, dòng cảm xúc của tôi cứ miên man, miên man…

    Trở về nước sau những năm học tập, cô để lại cho tôi một lá thư e-mail đầy cảm xúc: Mình ghét bạn, mình không hề xa xỉ, cũng không hề muốn thỏa mãn cảm xúc này. Mình là người yêu thời trang, muốn lưu giữ thời trang và những giá trị thuộc về trang phục cốt lõi của một đất nước. Đất nước bạn tươi đẹp, thời trang đầy tiềm năng và độc đáo. Mình muốn lưu giữ viên ngọc thô theo thời gian, đặc biệt những trang phục trong tiềm thức người Việt là quốc phục. Mình tự hào về đất nước này, về những khoảng thời gian đẹp được sinh sống, học tập và làm việc ở đây.

    Đọc xong lá thư, tôi cảm thấy vô cùng nghẹn ngào bởi tình cảm mà một người con gái bé nhỏ dành cho thời trang Việt. Đâu đó, ẩn hiện trong lòng tôi nhiều tâm sự sâu thẳm, sao nhiều bạn trẻ Việt Nam không coi trọng thời trang nước nhà, và không tự tin, thậm chí cưỡng bức khi khoác lên mình bộ áo dài. Tôi tin rằng, trong dòng nghĩ suy này giữa tôi và bạn có cùng quan điểm…, mùa hè cứ nhè nhẹ gõ chạm trái tim tôi.

    Ý Nhạc

    Để lại bình luận