• Single Content

    Thu của hoài niệm


    “Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
    Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
    Và em có nghe khi mùa thu tới
    Mang ái ân mang tình yêu tới
    Em có nghe nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé…”

    Nghe tiếng hát của cô hàng xóm nhà bên sáng nay sao vang và xa đến thế. Tôi như chợt tỉnh sau giấc mơ nồng, nghe nôn nao lòng. Gió mơn man kẽ lá, dìu dịu khí trời Sài Gòn. Tấm màn mây khổng lồ chưa kịp vén lên. Sắc đỏ chui qua tấm màn mỏng phả xuống dương gian một chút nắng vàng, nhẹ như rơm nhà nông mùa gặt. Chú mèo con tập tành đuổi bắt, lá bàng bay dệt bài học đầu đời, mải miết không thèm hay biết. Sài Gòn đã vào thu phải không em!

    Nhìn qua ô cửa nhỏ, gió thổi, nắng đẹp, trời trong xanh. Những chiếc lá rơi nhẹ, xoay xoay trong gió. Cây bàng đã lúc lỉu quả vàng. Gió nhẹ qua, thu ánh vàng lên vài tán lá, giỡn đùa. Nhẹ như váy áo xúng xính xuống đường, thiếu nữ Sài Gòn thi thố sức thanh xuân với gió. Em, cô hàng xóm bồng bềnh tóc mai gió sớm; chú sáu xích lô nhẹ nhàng lách xe qua ngõ hẹp; mẹ vội vàng áo khoác mỏng bán xôi ngon. Đường Sài Gòn cũng chậm rãi hơn. Người người ngược xuôi xe cộ, vẫn như thể dạo chơi đón gió thu về.

    Thu ghé ngang Sài Gòn khi tiết trời bỗng se se lạnh vào buổi sáng sớm. Cái lạnh nhè nhẹ dìu dịu, chẳng đủ để ai hít hà xuýt xoa. Cái lạnh chỉ vừa chớm, khi những cơn gió heo may làm tóc ai bay bay trong buổi sớm tinh mơ. Có cô bé đi phía bên kia đường nhè nhẹ kéo kín cổ chiếc áo khoác mỏng. Có vậy thôi, mà sao thấy dễ thương quá. Cứ mải nhìn theo, để rồi phải giật mình quay đầu giấu ánh mắt nhìn trộm, khi bắt gặp đôi mắt ai kia trong veo vòng lại khẽ biếc cười duyên…

    Mỗi độ nghe Sài Gòn vào thu, đôi khi chỉ là một khoảnh khắc. Là lúc con trai con gái cùng nấp dưới một mái hiên tránh cơn mưa vừa đến. Con trai ngại ngùng chẳng dám nhìn sang, chẳng dám bắt chuyện. Để đến khi trời hửng nắng, khi bóng dáng ai kia đã kịp hòa vào dòng người tất bật trên đường phố, mới đứng nhìn theo mà thầm tiếc ngẩn ngơ… Mùa thu đến cũng giống như những cơn mưa Sài Gòn chợt đến chợt đi, thật nhẹ, mà cảm xúc để lại thật dài, thật sâu.

    Nhớ thu xưa, có người cứ thắc thỏm từ khi những cơn mưa chiều ngày một nhiều hơn, nhẩm tính xem bao lâu nữa mới đến ngày tựu trường. Một tuần, hai tuần... mưa Sài Gòn làm dịu nhẹ những ngày thu. Ta nghe trong mưa chiều vội vã, se sẽ hương thu, cứ gờn gợn qua quần qua áo, mùa tựu trường sắp đến rồi. Nôn nao. Ta nghe thấy hương mùa thu qua mỗi con đường in dấu chân trẻ nhỏ; nào sách vở, bút mực, giấy viết với bảng đen, ồ thứ nào cũng sáng lên hoài bão như cô cậu học trò mang hoài bảo của thuở thiếu thời. Khắc khoải, mong đợi theo năm tháng. Không ai gọi tên thu Sài Gòn, kể cả khi gió heo may về và nắng vàng đang hát, xôn xao.

    Thu về trên những bóng áo trắng tung tăng đến trường. Đứng thật lâu tại một góc ngã tư buổi sớm, ngắm những em nhỏ cắp sách đến lớp trong niềm hân hoan ngày khai giảng. Bỗng như thấy mình như được trở về với những mùa thu năm trước, rồi lẩm bẩm một mình: “Bao mùa thu qua, bao mùa thu đến, nhanh quá!”. Ký ức ngày nào giờ vẫn còn đây, vừa xa vừa gần. Có một mùa thu trong lòng người, là mùa nhớ. Những kỷ niệm về mùa thu một thời cứ miên man.

    Thật không dễ nhận ra thu Sài Gòn bằng thị giác của người ngủ nướng. Bởi nắng vẫn vàng ươm khi đúng ngọ như xuân, hè. Nghe thu Sài Gòn vẫn mãi không hanh hao vàng, không gầy con gió, chơi trò trốn tìm trên hoa điệp lao xao. Những nẻo đường dọc ngang, nẻo nào cũng tỏa hương thu. Nắng cứ vàng, gió cứ thổi, người cứ ngược xuôi giữa dòng đời...

    Ai bảo Sài Gòn chỉ có hai mùa mưa nắng. Ai bảo Sài Gòn không có mùa thu. Sớm nay, trên chuyến xe ca vẫn hành trình ngược xuôi, chầm chậm đón đưa những anh công nhân, những cô thợ dệt dọc theo những con đường rợp bóng cây xanh, tôi như bỗng nghe mùa thu đang về thật gần. Bỗng thấy lòng mình khắc khoải, vọng về mãi khúc thu đẹp của Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên hòa cùng tiếng mưa thu rơi nhẹ nhàng trên lá sớm mai, tay gõ gõ nhịp vào không trung, miệng khe khẽ hát:

    “…Và em có nghe khi mùa thu tới

    Hai chúng ta sẽ cùng chung lối

    Em với anh mơ mùa thu ấy, tình ta ngát hương”.

    Tôi thì thầm tự hỏi lòng: Có phải không, ta đã yêu mùa thu Sài Gòn tự bao giờ?

    Ý Nhạc - Sài Gòn 2012

    Để lại bình luận