• Single Content

    Bún riêu cua mẹ làm

    Sài Gòn gắn bó với tôi đã 10 năm, ở đây món gì cũng có từ Bắc - Trung - Nam, rất đặc trưng làm say lòng người. Nhưng chưa bao giờ trong tôi lại vơi đi cảm xúc được thưởng thức món ăn nơi quê nhà, đặc biệt là những món do chính bàn tay khéo léo của mẹ làm nên…

    Trong số muôn vàn món ăn ngon, có lẽ món bún riêu của mẹ nấu cho chúng tôi từ ngày nhỏ bé cho đến lúc trưởng thành là một trong những món ăn để lại nhiều ấn tượng nhất. Tôi đã đi nhiều nơi, đến ăn ở nhiều quán, từ quán ăn sang trọng đến quán vỉa hè, thưởng thức nhiều tô bún riêu của các vùng miền, cũng là riêu, cũng là cua, cũng là rau sống ăn kèm, mà sao không giống bún riêu mẹ nấu. Hay bởi vì, trong tâm trí của kẻ xa quê, nó không đơn giản chỉ là món ngon để ăn mà còn chứa cả tình cảm và kỷ niệm của người thưởng thức.

    Nhớ những hôm chúng tôi nằng nặc đòi mẹ nấu bún riêu cua. Buổi sáng, mẹ dậy sớm tất tả đội nón đi chợ, cốt lựa sao cho được mớ cua tươi ngon nhất. Ngoài cua còn có đủ thứ nguyên liệu khác và nhất là món rau sống ăn kèm. Mẹ tỉ mỉ lựa từng cọng rau, rửa sạch và ngâm trong nước muối pha loãng có thêm chút chanh hoặc giấm để hoa chuối trắng và giòn, rau muống bào mỏng không bị cứng và xỉn màu. Sợi rau được mẹ chẻ nhỏ, đều tăm tắp như một.

    Tôi ngồi bên mẹ, chăm chú dõi theo đôi tay thoăn thoắt của bà. Mẹ tự làm tất cả mọi việc, không cho tôi động tay vào, bởi trong mắt mẹ, chúng tôi lúc nào cũng nhỏ bé và vụng về. Mẹ làm tất tần tật, từ rửa cua, bóc mai, bỏ yếm, giã cua bằng cái cối đá cũ mèm, có từ thời chị em tôi còn chưa ra đời.

    Mẹ không nấu bún riêu cua như cách người ta thường bán ngoài chợ, là hầm xương để lấy nước ngọt, mà mẹ dùng  nước cua nguyên chất. Mẹ canh lửa nồi nước dùng thật nhỏ, cho cua đã lọc vào, dùng đũa khuấy thật nhẹ để riêu nổi thành từng mảng. Khi riêu nổi hết, mẹ khéo léo vớt ra để riêng, tránh không cho vỡ hay vụn nát. Những miếng cà chua bổ cau khoe màu đỏ tươi đầy hấp dẫn bên khối thịt cua. Gạch cua chưng lấy màu cũng lắm công phu, bởi nó quyết định hương vị, màu sắc và sức hấp dẫn của riêu cua. Mẹ cho gạch chưng vào nồi nước cua đã kết gạch, mở nắp, đun lửa liu riu cho đến khi ăn.

    Dọn bún riêu lên, đứa nào đứa nấy mắt sáng rỡ bởi nhìn thấy nước riêu sóng sánh màu vàng của gạch cua chưng, màu đỏ của cà chua, màu xanh của hành lá, rau mùi, hấp dẫn không thể tả nổi. Dĩa rau sống mẹ sắp xếp cũng thật ngon mắt. Khi ăn, cho một ít bún, thả một nhúm rau, chan nước riêu, thêm lát ớt cay và tí xíu mắm tôm, thế là bao nhiêu nóng nực của mùa hè cũng tan biến hết. Chỉ một tô bún riêu mộc mạc của mẹ mà như chứa đầy ắp thế giới gia vị và hương vị: vị chua, cay, mặn, ngọt, thơm, nóng, tất cả trộn lẫn, hoà quyện để rồi thưởng thức xong, thấy sâu trong lòng một cảm xúc rất lạ… không chỉ đơn giản là ngon, mà còn có cả tình yêu ngọt ngào của mẹ.

    Ý Nhạc - Sài Gòn 2012

    Để lại bình luận